Nguyễn Minh Tú, bác sĩ phục hồi và con đường làm nghề không đường tắt
Khi viết về những người tôi trân trọng, tôi luôn quan sát họ ở một điểm chung.
Họ không cần ồn ào.
Không cần xuất hiện dày đặc.
Nhưng cách họ làm nghề đủ lâu sẽ tự tạo ra uy tín.
Nguyễn Minh Tú là một người như vậy.
Ở Tú, tôi nhìn thấy hình ảnh của một người làm nghề chọn đi chậm, đi sâu và đi đúng. Không đường tắt. Không mẹo nhanh. Không đánh đổi giá trị dài hạn để lấy kết quả ngắn hạn.
Và đó cũng là lý do tôi muốn ghi lại câu chuyện này, dưới góc nhìn của một người làm F&B.

Xuất phát điểm của một người làm nghề nghiêm túc
Nguyễn Minh Tú sinh năm 1997, lớn lên tại Tuyên Quang. Một vùng đất yên bình, không nhiều lợi thế, nhưng đủ để nuôi dưỡng tính kỷ luật và sự bền bỉ.
Từ nhỏ, Tú đã gắn bó với thể thao, đặc biệt là bóng đá. Với Tú, vận động không chỉ là sở thích, mà còn là cách hiểu cơ thể, tôn trọng giới hạn và không bỏ cuộc giữa chừng.
Chính tinh thần đó đã dẫn Tú đến con đường y khoa, lựa chọn chuyên sâu vào lĩnh vực cơ xương khớp và phục hồi vận động. Đây là một ngành đòi hỏi kiến thức y học nghiêm ngặt, đồng thời yêu cầu sự kiên nhẫn và khả năng đồng hành dài hạn cùng con người.
Nghề nghiệp của Nguyễn Minh Tú và cách Tú chọn làm nghề
Ngay từ năm thứ 5 đại học, khi nhiều bạn bè còn tập trung hoàn thành chương trình học, Tú đã đi làm sớm. Vừa học, vừa làm, vừa tự đào sâu chuyên môn.
Sau khi tốt nghiệp, dù đã đủ điều kiện pháp lý để hành nghề bác sĩ, Tú vẫn chấp nhận làm kỹ thuật viên thêm ba năm. Ba năm đó không phải để chờ thời, mà để hiểu nghề từ gốc.
Hiểu khách hàng đau ở đâu.
Hiểu họ sợ điều gì.
Hiểu vì sao nhiều ca phục hồi thất bại.
Trong quá trình làm việc, Tú nhận ra một thực tế rất rõ: rất ít người được theo sát đủ lâu trong hành trình phục hồi. Không phải vì họ lười, mà vì không có ai đồng hành đúng cách. Chính điều đó khiến Tú trăn trở và định hình con đường làm nghề sau này.
Giai đoạn khủng hoảng và quyết định không đường lui
Có một giai đoạn mà Tú gọi là “nỗi sợ tuổi 24”.
Bạn bè cùng khóa đã ổn định. Có vị trí, có thu nhập, có con đường rõ ràng. Còn Tú thì vẫn loay hoay, thu nhập chỉ đủ sống, không tích lũy và không chắc chắn.
Điều đáng sợ nhất không phải là tiền, mà là cảm giác mắc kẹt.
Cuối cùng, Tú chọn điều khó nhất. Rời Hà Nội. Lên xe máy. Đi vào TP.HCM. Không kế hoạch B. Không đường lui. Chỉ mang theo chuyên môn, trải nghiệm và niềm tin rằng nếu làm đúng nghề, con đường sẽ mở.
Hai năm sau, mọi thứ thay đổi. Không chỉ là thu nhập, mà là quy mô tác động. Tú bắt đầu giúp được nhiều người hơn, nhanh hơn và hiệu quả hơn, đồng thời không còn phụ thuộc hoàn toàn vào thời gian cá nhân.

Điểm mạnh nổi bật của Nguyễn Minh Tú
Điểm mạnh lớn nhất của Nguyễn Minh Tú không nằm ở danh xưng, mà nằm ở tư duy hệ thống.
Tú không điều trị từng ca một cách rời rạc. Tú xây quy trình. Đánh giá đúng, cá nhân hóa bài tập, theo sát từng giai đoạn và điều chỉnh liên tục.
Tú từng làm việc với nhiều vận động viên chuyên nghiệp, những trường hợp đòi hỏi độ chính xác rất cao. Nhưng Tú không giới hạn mình trong nhóm đó. Những nguyên tắc phục hồi cho vận động viên được áp dụng cho người bình thường, doanh nhân và người bận rộn.
Triết lý làm nghề của Tú rất rõ: phục hồi là một quá trình, và quá trình thì không có đường tắt.
Điều tôi trân trọng ở Nguyễn Minh Tú
Điều tôi trân trọng nhất ở Tú là sự trung thực với nghề.
Tú không bán hy vọng. Không thổi phồng kết quả. Không dùng nỗi sợ để giữ khách hàng. Tú chọn cách khó hơn là nói thật, làm đúng và đi cùng khách hàng đến cùng.
Tôi cũng trân trọng việc Tú đầu tư xây hệ thống. Mô hình phục hồi online cá nhân hóa giúp mở rộng tác động mà không đánh đổi chất lượng.
Bạn có thể tìm hiểu rõ hơn về hành trình và triết lý làm nghề của Nguyễn Minh Tú tại trang giới thiệu của anh tại đây:
http://bstudaychang.com/?page_id=11
Góc nhìn của Thảo Tóc Ngắn và bài học cho người làm F&B
Dù làm trong lĩnh vực y tế, câu chuyện của Nguyễn Minh Tú mang rất nhiều bài học cho F&B.
Bài học đầu tiên là tư duy không đường tắt. Trong F&B, rất nhiều người muốn mở nhanh, nhân rộng nhanh, thu hồi vốn nhanh. Nhưng nền móng chưa đủ, quy trình chưa chặt thì càng nhanh càng dễ “chấn thương”.
Bài học thứ hai là tư duy hệ thống. Tú không bán thời gian cá nhân, Tú xây quy trình. Trong F&B cũng vậy, nếu mọi thứ phụ thuộc vào chủ quán, hệ thống sẽ không bao giờ lớn.
Bài học thứ ba là tư duy đồng hành dài hạn. Không phải bán xong một lần là kết thúc, mà là xây thói quen quay lại, xây niềm tin và mối quan hệ.
Cuối cùng là bài học về làm nghề bằng trách nhiệm. Khi làm đúng, tiền là hệ quả chứ không phải mục tiêu.
Nguyễn Minh Tú chọn làm nghề nghiêm túc. Và chính điều đó tạo ra sự tự do. Đây cũng là con đường mà tôi tin rằng người làm F&B bền vững cần hướng tới.

