Nguyễn Khải Mỹ và bài học làm marketing F&B không dựa vào cảm giác
Nguyễn Khải Mỹ là người làm Digital Marketing từ năm 2017. Nhưng câu chuyện của anh không chỉ dành cho những ai chạy quảng cáo. Nếu bạn đang kinh doanh quán ăn, đang loay hoay với chi phí marketing ngày càng cao. Hoặc đang cảm thấy mình làm rất nhiều mà kết quả vẫn bấp bênh, thì cách Nguyễn Khải Mỹ tiếp cận quảng cáo và hệ thống marketing có thể cho bạn một góc nhìn khác. Một góc nhìn chậm hơn, khó hơn lúc đầu, nhưng bền hơn về sau – điều mà rất nhiều chủ quán F&B đang thiếu.
Trong nhiều năm làm việc với doanh nghiệp, Nguyễn Khải Mỹ chứng kiến một nghịch lý quen thuộc. Doanh nghiệp càng sốt ruột thì càng chạy quảng cáo nhiều. Quán càng vắng thì càng đổ tiền vào ads. Nhưng rất ít người dừng lại để hỏi một câu quan trọng: “Mình đang chạy cái gì, cho ai, và để làm gì?”. Nghịch lý này không chỉ tồn tại trong ngành marketing, mà lặp lại gần như nguyên vẹn trong khởi nghiệp F&B.
Từ Digital Marketing đến bài học cho người làm quán ăn

Nguyễn Khải Mỹ bắt đầu làm Digital Marketing khi lĩnh vực này còn khá mới mẻ ở Việt Nam. Xuất thân không phải từ marketing, anh từng học ngành thẩm định giá. Một ngành thiên về tài chính và con số. Có lẽ chính nền tảng này khiến anh không dễ tin vào cảm giác hay lời đồn, mà luôn muốn nhìn mọi thứ qua dữ liệu và hệ thống.
Trong hơn 90 dự án đã tham gia, Nguyễn Khải Mỹ nhận ra một điểm chung ở những doanh nghiệp gặp khó khăn. Họ không thiếu người, không thiếu ngân sách, nhưng thiếu một cách làm có thể lặp lại và kiểm soát được. Khi áp điều này sang kinh doanh quán ăn, vấn đề càng trở nên rõ ràng hơn. Rất nhiều chủ quán có đội ngũ đông, làm việc quần quật mỗi ngày, nhưng doanh thu lại phụ thuộc nặng vào quảng cáo và khuyến mãi ngắn hạn.
Vấn đề cốt lõi của marketing F&B: làm nhiều nhưng không chắc mình đúng
Nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy nhiều quán F&B đang vận hành theo phản xạ. Thấy quán vắng thì chạy quảng cáo. Thấy chi phí tăng thì đổi mẫu. Thấy đối thủ khuyến mãi thì mình cũng khuyến mãi theo. Mọi quyết định đều dựa trên tình huống trước mắt, rất ít khi dựa trên một bức tranh tổng thể.
Nguyễn Khải Mỹ gọi đây là cách làm marketing không có hệ thống. Và khi không có hệ thống, mọi nỗ lực chỉ mang tính vá víu. Với marketing F&B, điều này đặc biệt nguy hiểm vì biên lợi nhuận mỏng, chi phí vận hành cao, và áp lực dòng tiền diễn ra hàng ngày. Chỉ cần một vài quyết định sai liên tiếp, quán có thể rơi vào trạng thái “chạy để sống”.
Quảng cáo không phải là vấn đề, cách dùng quảng cáo mới là vấn đề
Thảo Tóc Ngắn thấy rằng:
Một trong những quan điểm rõ ràng của Nguyễn Khải Mỹ là: quảng cáo không xấu, nhưng quảng cáo không thể thay thế nền tảng. Anh xem quảng cáo như một cánh cửa để tiếp cận khách hàng nhanh hơn. Chứ không phải là công cụ tạo ra tăng trưởng bền vững.
Đặt trong bối cảnh marketing F&B, điều này có nghĩa là quảng cáo chỉ nên được sử dụng khi quán đã trả lời được những câu hỏi nền tảng: khách hàng mục tiêu là ai, họ đến quán vì điều gì, trải nghiệm nào khiến họ quay lại, và quán đang đo lường hiệu quả bằng tiêu chí nào. Nếu những câu hỏi này chưa rõ, quảng cáo chỉ làm lộ rõ thêm những điểm yếu đang tồn tại.
Hệ thống marketing nhìn từ góc độ người làm F&B
Nguyễn Khải Mỹ thường đặt quảng cáo trong một hệ thống gồm bốn lớp: khách hàng mục tiêu, thông điệp và nội dung, hành trình chuyển đổi, và dữ liệu đo lường. Nghe có vẻ học thuật, nhưng khi áp vào quản lý quán ăn, nó lại rất thực tế.
Khách hàng mục tiêu không chỉ là “người gần quán”, mà là người mang lại lợi nhuận dài hạn. Thông điệp không chỉ là hình ảnh món ăn đẹp, mà là lý do vì sao quán này đáng để thử và đáng để quay lại. Hành trình chuyển đổi không dừng ở việc khách đến một lần, mà là chuỗi trải nghiệm từ lần đầu đến những lần sau. Và dữ liệu không chỉ là số tiền chi cho quảng cáo. Mà là mối quan hệ giữa chi phí, doanh thu và lợi nhuận thực.
Khi không có hệ thống, quảng cáo trở thành vòng xoáy nguy hiểm
Một kịch bản quen thuộc trong kinh doanh quán ăn là khi doanh thu giảm, chủ quán lập tức tăng ngân sách quảng cáo để kéo khách. Ban đầu có hiệu quả, nhưng chi phí ngày càng cao. Lợi nhuận bị bào mòn, áp lực tăng lên, và trải nghiệm khách hàng bắt đầu giảm sút vì đội ngũ quá tải.
Nguyễn Khải Mỹ từng chỉ ra rằng đây không phải lỗi của quảng cáo, mà là hệ quả của việc dùng quảng cáo để che đi vấn đề gốc rễ. Khi trải nghiệm chưa tốt, khi thông điệp chưa rõ, khi khách không có lý do quay lại, quảng cáo chỉ khiến doanh nghiệp phụ thuộc nhiều hơn vào ngân sách. Với F&B, đây là con đường rất ngắn dẫn đến kiệt sức.
Bài học từ những lần vấp ngã sớm

Nguyễn Khải Mỹ từng thất bại khi quản lý quá sớm. Khi bản thân chưa đủ nền tảng và kinh nghiệm. Anh từng điều hành một đội ngũ lớn mà chưa có hệ thống quản trị rõ ràng, và kết quả là mọi thứ sụp đổ. Bài học anh rút ra là: con người phải phát triển trước khi doanh nghiệp phát triển.
Bài học này phản chiếu rất rõ trong khởi nghiệp F&B. Nhiều chủ quán mở rộng quá nhanh, thêm chi nhánh, thêm nhân sự, trong khi bản thân chưa thực sự kiểm soát được một mô hình vận hành ổn định. Khi không có chuẩn chung, mỗi điểm bán trở thành một phiên bản khác nhau, và rủi ro tăng theo cấp số nhân.
Tư duy làm chủ: điều mà chủ quán F&B thường bỏ quên
Điều cốt lõi trong cách làm của Nguyễn Khải Mỹ không nằm ở công cụ hay kỹ thuật. Mà ở tư duy làm chủ. Làm chủ ở đây không phải là làm tất cả. Mà là hiểu rõ mình đang làm gì, vì sao làm, và khi nào nên dừng.
Với vận hành quán hiệu quả, tư duy này thể hiện ở việc chủ quán không chạy theo từng biến động nhỏ. Mà tập trung xây nền tảng dài hạn. Thay vì hỏi “hôm nay chạy ads gì”, họ hỏi “khách nào đang nuôi sống quán”. Thay vì hỏi “làm sao tăng đơn nhanh”. Họ hỏi “làm sao khách quay lại đều”.
Marketing F&B bền vững bắt đầu từ mối quan hệ, không phải ngân sách
Nguyễn Khải Mỹ cho rằng tăng trưởng dài hạn chỉ đến khi doanh nghiệp xây được mối quan hệ bền vững với khách hàng. Quảng cáo chỉ là bước đầu của mối quan hệ đó. Phần còn lại đến từ nội dung, trải nghiệm và sự nhất quán trong cách phục vụ.
Đối với marketing F&B, điều này đặc biệt quan trọng vì khách hàng có rất nhiều lựa chọn. Họ không quay lại chỉ vì món ăn ngon, mà vì cảm giác quen thuộc, tin tưởng và được trân trọng. Những yếu tố này không thể mua bằng ngân sách quảng cáo, mà phải được xây dựng qua thời gian.
Kết luận: Làm quán bền không phải nhờ quảng cáo giỏi, mà nhờ làm chủ hệ thống
Câu chuyện của Nguyễn Khải Mỹ cho thấy một điều rất rõ: quảng cáo không cứu được một hệ thống yếu, nhưng một hệ thống tốt sẽ giúp quảng cáo phát huy đúng vai trò. Với người làm F&B, đây là bài học mang tính sống còn.
Nếu bạn đang kinh doanh quán ăn, hãy dừng lại một chút trước khi tăng ngân sách. Hãy nhìn lại cách bạn hiểu khách hàng, cách bạn xây trải nghiệm, và cách bạn ra quyết định. Khi bạn làm chủ được hệ thống, quảng cáo sẽ trở thành đòn bẩy. Khi bạn không làm chủ, quảng cáo sẽ trở thành gánh nặng.
Và đó là ranh giới giữa một quán phải chạy từng ngày để tồn tại. Một quán có thể đi đường dài một cách bền vững.
Bài viết tiếp theo: https://thaofnb.vn/tu-quang-cao-theo-meo-den-marketing-co-he-thong-tu-duy-lam-nghe-cua-nguyen-khai-my/
